27/02/2018

MƯỜI NĂM TRƯỚC (2008) HỒI KÝ NGUYỄN ĐĂNG MẠNH BỊ “ĐÁNH” NHƯ THẾ NÀO?




Nguyễn Thượng Long


MỘT MÌNH GIỮA BẦY SÓI…


Cũng vào những ngày này 10 năm về trước, báo chí lề phải, đặc biệt là các tờ báo của ông tướng công an Hữu Ước bỗng xuất hiện loạt bài đánh dữ dội tập Hồi ký của nhà giáo, nhà văn Nguyễn Đăng Mạnh. Người ta đưa cho nhau đọc những bài viết của Đặng Huy Giang (Bệnh thường tình mà nên tránh), bài của Đỗ Hoàng (Một cuốn hồi ký lẫn nhiều sạn), bài của Nguyễn Hữu Thắng (Về hồi ký của Nguyễn Đăng Mạnh – Tác giả SGK văn học), của Thanh Trúc (Tâm sự đường đời hay nơi trút hận). Đặc biệt người đọc thấy rất không bình thường khi đọc những bài của Chu Giang - Nguyễn Văn Lưu (ông này chắc là người Thanh Hoá), với bài “Về hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh” đăng trên Hồn Việt số 18 ra tháng 12/ 2008 và bài của Thượng Nguyên (ông này chắc chắn là dùng bút danh) với bài “Chất độc hại trong một cuốn hồi ký” đăng trên An ninh thế giới số 815 ra ngày thứ tư (10/12/2008.)

Có một điều không bình thường nữa là loạt bài kể trên không hề vấp phải nỗ lực phản biện đáng kể nào trên các kênh thông tin chính thống cũng như không chính thống. Phải chăng đã có một sự đồng thuận tuyệt đối với các tác giả này? Theo tôi không phải như vậy.

Tôi nghĩ, đến nay về cơ bản xã hội Việt Nam vẫn chỉ là xã hội bưng bít thông tin. Những gì mà báo đảng, đài đảng nói đến, mặc nhiên được coi là chân lý, là quan điểm chính thống. Nhà báo, Nhà đài của đảng mà đã đánh ai, chửi ai thì người đó thân bại, danh liệt và tàn đời là cái chắc. Người cầm bút trong một xã hội như thế để an toàn cho bản thân buộc phải hạ mình làm kẻ xu thời, bưng bô, minh hoạ cho người cầm quyền để lĩnh lương mà thôi.

Khi các nước cộng sản đông Âu lần lượt theo nhau chuẩn bị sụp đổ, một giai đoạn ngắn, người cầm bút trong nước được đảng cởi trói với lời động viên của đảng trưởng Nguyễn Văn Linh làm nức lòng mọi người: “ Hãy tự cứu trước khi trời cứu”“ Hãy nhìn thẳng vào sự thật, quyết không bẻ cong ngòi bút”. Cố nhà văn Nguyễn Minh Châu ngay lập tức đã ra lời tuyên bố “Hãy hát lời ai điếu cho một nền văn học minh họa” và lập tức văn đàn nước Việt sôi sục với những hiện tượng văn học đặc sắc gắn liền với tên tuổi của những Nguyễn Huy Thiệp, Dương Thu Hương, Phùng Gia Lộc, Tạ Duy Anh, Phạm Thị Hoài, Bảo Ninh… Nhưng than ôi! “Cuộc vui ngắn chẳng tày gang”, ít lâu sau, người cầm bút lại bị trói. Gần đây, để tránh từ minh hoạ, người ta nói đến một cái “Lề Phải” bắt buộc đối với mọi người. Trên cái “Lề Phải” chật hẹp đó chen chúc nhau hơn 800 tờ báo, tạp chí các loại là những “Hội nghề nghiệp” mà có lúc người ta đã gọi là “Hội nhà đất” vì các quan thì mải tranh nhau ghế nọ, ghế kia để được phân nhà, phân đất, còn lính tráng hội viên…ngoài một thiểu số rất nhỏ giữ được phẩm chât kẻ sĩ, đa số còn lại để sống được với nghề đành phải nhắm mắt mà thớ lợ, mà đổi trắng thay đen, cúi mặt mưu sinh trong cảnh: “Chợ trời thật giả đâu chân lí / Hàng hoá lương tâm cũng thiếu thừa!”

Trong bối cảnh như thế, những chiến sĩ an ninh cầm bút trong đội quân đặc nhiệm của tướng quân Hữu Ước mặc sức tung hoành múa bút như múa gươm, múa kiếm ở chốn không người, không có đối thủ. Người ta cũng đã quá quen với những trận Boxing mà chỉ có một bên được tự do ra đòn còn người bên kia bị trói chặt chân tay, bịt mắt và bịt mồm mà chịu trận. Trận Boxing giữa “Võ sĩ Thượng Nguyên” và cuốn Hồi kí của Nhà giáo Nhân Dân Nguyễn Đăng Mạnh trên ANTG ngày 10/12/2008 là một trận so găng bất công như vậy.

Trong bài đánh của mình, Thượng Nguyên lớn tiếng đòi nhà giáo Nguyễn Đăng Mạnh phải trình làng đầy đủ băng ghi âm, ghi hình, đầy đủ các loại chứng cớ này nọ làm cơ sở cho việc viết hồi ký của ông. Điều đó chỉ là những đánh đố mà Thượng Nguyên đã cưòi khẩy khi biết rằng thầy Mạnh không thể trưng ra được. Có những chi tiết để trưng ra được thì bà cụ thân sinh ra thầy Mạnh phải sinh thành ra ông sớm hơn hàng chục năm trước. Đòi hỏi vô lý này của Thượng Nguyên được thể hiện rất đậm nét ở phần viết có tiêu chí : “Xác định nguồn tài liệu để ông Mạnh viết chương này”, tức là chương 7 của cuốn hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh – Chương viết về những hồi ức liên quan đến đời tư của ông Hồ chí Minh. Hãy xem Thượng Nguyên nghĩ gì và viết gì về chuyện chứng cớ :

Theo lời giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh thể hiện trong cuốn hồi ký thì toàn bộ nội dung chương này (chương 7- NTL), những chi tiết độc nhất, ác nhất, xấu nhất…nói về Bác Hồ và những người dưới quyền và bảo vệ Bác Hồ thì hoàn toàn ông nghe người ta kể. Mà những người kể đó không có một ai từng được sống gần cụ Hồ. Tỉ như Vũ Thư Hiên (Một người lưu vong ở nước ngoài), Dương Thu Hương (Nữ văn sĩ sinh năm 1947). Một vị giáo sưĐHSP Hà Nội (Không nêu tên), rồi tới giáo sư Ngô Thúc Lanh (Không nói rõ địa chỉ). Nhưng buồn cười ở chỗ ông Lanh lại nghe ông Văn Tân kể cho người khác và truyền đạt lại.” (ANTG số 815-10/12/2008) (Hết trích)

Trong bài báo ngắn đó, 3 lần Thượng Nguyên giới thiệu mình suốt đời làm công tác nghiên cứu mà lại không hề biết những nhân vật đã tiếp súc với ông Mạnh là ai. Thế thì Thượng Nguyên đã nghiên cứu cái gì? Những người làm công tác nghiên cứu ở trang lứa 60, 70…trở lên, ai mà chẳng biết nhà văn Vũ Thư Hiên hội viên Hội nhà văn Việt Nam là con lớn của cụ Vũ Đình Huỳnh nguyên thư kí riêng của ông Hồ và nhiều năm cụ Huỳnh đã sống bên cạnh ông ấy. Ai mà chả rành Dương Thu Hương là ai? Ai mà chẳng biết giáo sư Ngô Thúc Lanh, nhà toán học nổi tiếng quê ở làng Gáo (Tảo Khê - Vân Đình - Ứng Hoà - Hà Tây cũ). Ai chả rành Văn Tân là một học giả nổi tiếng về nhiều lĩnh vực. Ai trong giới nghiên cứu mà trong đời chẳng một lần lật giở những trước tác, khảo cứu của ông Văn Tân. Có lẽ chỉ có một mình nhà nghiên cứu Thượng Nguyên là không biết những nhân vật nổi tiếng này.

Tôi không hiểu là một nhà nghiên cứu, ông Thượng Nguyên giao tiếp với bạn bè theo kiểu cách gì mà ông lại dị ứng với cách giao tiếp của ông Mạnh với mọi người như thế. Có thể Thượng Nguyên giao tiếp với ai xong là đến màn trao cho nhau những những chứng cớ theo kiểu “ông đưa chân giò bà thò chai rượu”cũng nên! Tôi nghĩ, nếu mọi giao tiếp trong đời sống đều phải tuân thủ cái quy định thô thiển đó thì có lẽ chẳng ai dám nói chuyện với ai.

Thượng Nguyên nói chương 7 trong hồi ký của ông Mạnh là chương độc nhất, ác nhất và xấu nhất nói về Hồ Chí Minh và những người dưới quyền ông, là người luôn cổ xuý cho một đời sống đa nguyên, tôi quan niệm đó là quyền phát biểu ý kiến của Thượng Nguyên. Tôi cũng rất coi trọng ý kiến cho rằng, chương 7 hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh là một chương hay về Hồ Chí Minh vì chương này đã đem lại cho người đọc một hình ảnh lãnh tụ thật hơn, đời hơn và nhân bản hơn. Thượng Nguyên viết:

Cuối cùng là chính thức ông giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh tận mắt thấy Chủ Tịch Hồ Chí Minh chỉ có 2 lần. Đó là từ sau cách mạng tháng 8/1945, Bác Hồ về thăm Bắc Ninh. Lúc đó ông NĐM dậy học cấp 2 ở trường Hàn Thuyên (trong khối học sinh đứng vẫy cờ đón Bác). Lần thứ 2 vào khoảng 1961 khi Bác Hồ về thăm Nghệ An. Lúc đó ông NĐM công tác ở ĐHSP Vinh. Như thế có nghĩa là 2 lần ông Mạnh tận mắt nhìn thấy cụ Hồ, không liên quan gì tới những nội dung vớ vẩn, bậy bạ ông thể hiện trong chương 7 này” (Hết trích)
Tôi không thể hiểu nổi nhà nghiên cứu Thượng Nguyên dựa vào đâu mà tự đề ra quy định, muốn viết về ai thì phải sống với người đó. Xin hỏi các ông đã từng có bài đánh giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh như: Nguyễn Văn Lưu, Đặng Huy Giang, Nguyễn Hữu Thắng, Đỗ Hoàng và ngay cả Thượng Nguyên…vậy ai trong số các quý vị đã từng sống với gia đình ông Mạnh mà nay các ông tung bút dữ dằn đến thế? Để thêm phần thuyết phục, Thượng Nguyên hạ bút khoe:

Bởi làm công tác nghiên cứu, tôi có may mắn được tiếp cận với nhiều nguồn tài liệu. Đặc biệt là nguồn từ cơ quan tình báo, an ninh (chủ yếu xâm nhập từ nước ngoài vào và quần chúng trong nước khi nhận được đã giao nộp cho cơ quan an ninh). Tôi nhớ cách nay trên 10 năm, lục trong cái đống hổ lốn tài liệu phản động ấy thống kê lại thấy có tới mười mấy % (?) là tài liệu mà kẻ địch và phần tử xấu tập trung đả kích, bôi nhọ uy tín lãnh tụ Hồ Chí Minh mà trong đó một số bản có những chi tiết giống như trong chương 7 của hồi ký NĐM. Hồi đó, tôi nghe nói (Lại là tôi nghe nói!? – NTL) các cơ quan chức năng đã tiến hành truy tìm nguồn gốc tài liệu này, nhưng không rõ kết quả ra sao?” (ThượngNguyên báo đã dẫn).

Tôi nghĩ, nếu quả thật có một nhà nghiên cứu Thượng Nguyên thật thì đó cũng chỉ là một nhà nghiên cứu kiểu thầy bói sờ…voi mà thôi. Chẳng có một nhà nghiên cứu nào mà lại có phương pháp luận nghiên cứu là “Tôi nghe nói…” để rồi viết ra những dòng chữ cực kỳ vô trách nhiệm với người được nghiên cứu, mà đối tượng được nghiên cứu ở đây lại là một giáo sư nổi tiếng. Thượng Nguyên lớn tiếng chỉ trích ông Mạnh là Đồ hóng hớt”, là “Nghe hơi nồi chõ” thì với đoạn trích trên, Thượng Nguyên cũng bộc lộ mình cũng rứa! Đặc biệt tệ hại là Thượng Nguyên buông thõng một kết luận hết sức phản cảm: “Không rõ kết quả ra sao…!?”. Rất may, có lẽ Thượng Nguyên chỉ là một nhà nghiên cứu cấp Phường chứ Thượng Nguyên mà ngồi ghế chánh toà thì vô khối lương dân phải chết oan vì ông.

Cùng với những phát triển như vũ bão của cách mạng KHKT, đặc biệt là những tiến bộ vượt bậc của công nghệ thông tin, trong một thế giới hội nhập, nhân loại của thế kỷ 21 đang hồ hởi, vùng vẫy để bước ra khỏi những định kiến chính trị đầy kìm hãm, thoát khỏi các loại vỏ kén chính trị đầy giáo điều gò bó để khẳng định tầm vóc đích thực của mình, của dân tộc mình, quốc gia mình thì Thượng Nguyên lại tỏ ra thích thú giới thiệu mình như sứ giả của một thời mông muội:
Bao năm làm cái nghề nghiên cứu, chỉ quen đọc tài liệu có sẵn do người ta chuyển tới, ngồi phân loại rồi đọc, thành ra cái khoản mạng mung kể như mù tịt (!?)”. (Hết trích)

Theo Thượng Nguyên kể, cuối cùng nhờ được một thằng cháu nào đó làm tin học, nó truy cập hộ cho để Thượng Nguyên nghiền 302 trang “Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh” chỉ trong một đêm là xong béng, lại có chương, có đoạn Thượng Nguyên nói phải đọc tới 2 lần! Tôi nghĩ Thượng Nguyên bịa quá dở. Một cuốn sách viết về cả một đời đi học, dậy học, viết văn của giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh, nhà văn Nguyễn Đăng Mạnh mà Thượng Nguyên chỉ lườm nguýt có một đêm lại đọc trên máy tính rất khó đọc thì đây thực sự là một kỉ lục mà không một Bloger nào có thể phá được.

Tôi nghĩ, Thượng Nguyên chưa đọc hồi ký NĐM, ông ta chỉ nghe người ta kể lại rồi đặt hàng để ông ta viết bài đánh mà thôi. Thượng Nguyên lý giải thế nào về hiện tượng ông Nguyễn Đăng Mạnh viết chữ “Tác” thì Thượng Nguyên lại luận ra là chữ “Tộ” sau đây: Trang 121 ông Nguyễn Đăng Mạnh viết trong hồi ký của ông:
Tôi được tận mắt thấy Hồ Chí Minh 2 lần. Lần thứ nhất sau cách mạng tháng 8. Sau cuộc khởi nghĩa tháng tám 1945 bố tôi đưa cả gia đình về Thị xã Bắc Ninh. Tôi tiếp tục học cấp 2 ở Trường Hàn Thuyên…” (Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh).
Nhà nghiên cứu Thượng Nguyên lại luận ra là: “Cuối cùng chính thức ông Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh tận mắt thấy Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ có 2 lần. Đó là từ sau cách mạnh tháng 8 năm 1945. Bác Hồ về thăm Bắc Ninh. Lúc đó ông Nguyễn Đăng Mạnh dậy học cấp 2 ở Trường Hàn Thuyên (!?) (ANTG số 815- Thượng Nguyên).
Thế mà Thượng Nguyên hối hả đi đến kết luận: “BIỆN PHÁP XỬ LÝ NÀO TRƯỚC SỰ VIỆC TRÊN?”

Thưa các đồng nghiệp! Thưa các thầy cô giáo dậy văn trên nhiều vùng đất nước đã từng thụ nghiệp từ thầy Nguyễn Đăng Mạnh! Thưa các Thạc Sĩ, các Tiến Sĩ văn chương đã từng được Thầy Mạnh dìu dắt! Các vị nghĩ gì về những dòng chữ mà nhà nghiên cứu Thượng Nguyên đã viết về người thầy của các quý vị? Phần tôi, tôi nghĩ chỉ có những kẻ chuyên sài bằng giả và cả đời kiếm sống bằng nghề bưng bô mới viết lên những dòng chữ bố láo như thế này:

Một nhà giáo Nhân Dân, một giáo sư văn chương, Giải thưởng nhà nước về Văn Học - Nghệ Thuật đã từng vang bóng một thời. Theo thiển ý của tôi, để thanh thản quãng đời còn lại, tốt nhất là ông nên trả lại những gì người ta đã dành cho ông (Học hàm, Học vị, Danh hiệu, Giải thưởng…) ẵm nó làm gì để trong lòng canh cánh bao nỗi hận. Và nếu có thể hãy tìm đến một nơi nào đó trên hành tinh này, mà ở nơi đó người ta có thể ban thưởng cao hơn, xứng tầm với trí tuệ của ông” (Báo đã dẫn) Tôi linh cảm thấy hình như chẳng có một Thượng Nguyên bằng xương bằng thịt nào hết, Thượng Nguyên ở đây là một nhóm người có văn hóa của những kẻ chuyên sài bằng giả mà thôi.

*
* *

Trong một bài viết khác, có nội dung tương tự nhưng của tác giả Nguyễn Văn Lưu, Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh lại phải chịu những đòn đánh “Quỷ khóc - Thần sầu” kiểu khác. Nguyễn Văn Lưu chê Nguyễn đăng Mạnh là trịch thượng là không hiểu gì về tiếng Việt khi ông Mạnh gọi Stalin (Đại nguyên soái quân đội Xô viết, Nhà lãnh đạo Liên bang Xô Viết), Churchil (Thủ tướng Anh), Roosevelt (Tổng thống Hoa Kì) là “3 tay này…”!?.Tôi không hiểu người dân Anh, dân Mỹ họ kính yêu Thủ tướng, Tổng thống của họ theo kiểu cách gì? Không biết họ có tung hô các ông này như người Việt Nam tung hô Bác Hồ của người Việt Nam không? Tôi biết chỉ có ông Tố Hữu có câu thơ tung hô ông Stalin đã làm người Việt Nam có tự trọng nào cũng rất ngượng: “…Tiếng đầu đời con gọi Stalin!”.Tôi e rằng, ông Lưu sẽ mắng ông Tố Hữu : Gọi như thế cũng là trịch thượng, phải gọi là : “…Tiếng đầu đời con gọi bác Stalin !” mới là đúng tiếng Việt!

Thưa nhà lý luận phê bình Nguyễn Văn Lưu, ông thần đồng Trần Đăng Khoa lúc 9, 10 tuổi viết về Tổng thống Mĩ còn sách mé, trịch thượng hơn ông Nguyễn Đăng Mạnh nhiều, ông Khoa viết: “…ngu xuẩn nhất nhì là Tổng Thống Mỹ!” sao không thấy ông nổi đoá lên! Cứ theo cái logic kính yêu & sự sành sỏi về tiếng Việt của ông thì từ nay dân Việt sẽ phải gọi các bậc Tiên Đế của mình gắn liền với những tiền tố, tiếp đầu ngữ gì…thì mới là đúng tiếng Việt? Tôi không phải là NHÀ, là LỀU gì, tôi thất vọng về chuyện này quá. Chẳng lẽ văn đàn nước Việt đã tàn mạt đến mức, giờ đây các NHÀ chỉ chăm chú vào những chuyện vớ vẩn như thế để bắt bẻ nhau cho qua ngày đoạn tháng hay sao? Dựa trên những bắt bẻ về từ ngữ, Nguyễn Văn Lưu đã vội quy kết Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh là trịch thượng và không am tường tiếng Việt!?


Hà Đông 2 - 2018
Nguyễn Thượng Long
- Nguyên giáo viên dậy Địa Lý GD-ĐT Hoà Bình-Hà Tây
- Nơi ở :Văn la – Phú La – Hà Đông – Hà Nội.
- ĐT: 0433521066 & 01652323836
- Email: nguyenthuonglong571@gmail.com

Tác giả gửi BVN