19/06/2017

Nói về Tù Nhân Lương Tâm Trần Thị Nga không nhận tội

Paulus Lê Sơn

Trong cáo trạng của viện kiểm soát Hà Nam do Phó viện trưởng Vũ Hoài Nam ký ngày 25/5/2017, tại bút lục số 494 đến 638 có đoạn: “Tại cơ quan điều tra, bị can Trần Thị Nga không thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội của mình mà có thái độ chống đối, bất cần, không cứ vào bất cứ biên bản nào trong quá trình điều tra, không chấp hành chụp ảnh, lập danh chỉ bản…”.

Bà Nga bị nhà cầm quyền Hà Nam bắt tạm giam hôm 21.01.2017 với cáo buộc "Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam", theo Điều 88 Bộ luật hình sự. Qua 6 tháng điều tra nhưng an ninh vẫn không khuất phục được ý chí, tinh thần thép của người phụ nữ can trường đấu tranh cho dân chủ nhân quyền.

clip_image001

Điều gì đã làm nên một phụ nữ gan góc lạ thường đến như vậy? Như bao người phụ nữ khác, bà Nga cũng là người vợ, người mẹ của hai đứa con thơ. Tôi biết bà Nga từ năm 2010, qua những lần tiếp xúc tôi thấy được sự mạnh mẽ và lòng yêu nước nồng nàn của bà. Mặc dù theo như bà nói chỉ là một phụ nữ bé nhỏ, nhưng lý tưởng và hành động trên đường dài mới thấy hết sự bền bỉ và vững chí của bà sung mãn.

Không nhận tội trong quá trình điều tra của an ninh cộng sản chẳng phải là một điều dễ dàng gì trước những thủ đoạn vô cùng tinh vi, thậm chí có lúc đê hèn của họ. Tầm vóc một phụ nữ bé nhỏ trong môi trường tù đày đau khổ cả về tinh thần và vật chất, cộng với sự o bế không chỉ một hai an ninh điều tra mà là sự đối mặt với cả hệ thống, nên giữ được bản lãnh và sự bền vững đến sắt đá là điều khó hình dung nổi cho những người chưa từng bị cầm tù chính trị.

Một tù nhân chính trị không nhận tội trước an ninh điều tra, trước viện kiểm soát như là thách đố lớn đối với họ, đồng thời với tư duy quyền lực của cộng sản thì đó quả là đụng chạm đến sĩ diện của hệ thống cầm quyền. Vị tất, họ sẽ tìm mọi cách để trả thù, từ việc o bế cuộc sống trong tù khiến tinh thần bấn loạn, bệnh tật phát sinh, không cho thăm gặp thân nhân đến xét xử với mức án cao nhất.

Năm 2011, tôi bị bắt trong vụ 14 thanh niên Công giáo và Tin lành. Trong quá trình điều tra đến khi ra tòa, bản thân tôi không hề khai báo bất cứ điều gì, ký kết vào bất cứ văn bản nào. Vì thế, họ tìm mọi cách để trả thù tôi. Họ bao che cho tù ở cùng đánh đập, chuyển tôi đến trại Hỏa Lò giam nơi thâm sơn cùng cốc với những cùng cực đau đớn về thể xác và tinh thần không kể siết, mà sau đó, ông Phú – Viện Kiểm soát tối cao gặp tôi và hỏi rằng cách mỉa mai: “Mày lên đây ở sướng không?”.

Họ đê hèn và phi nhân tính đến mức Mẹ tôi qua đời cũng không cho về chịu tang, không được báo tin, mãi hơn một năm sau, trước khi phiên tòa Phúc thẩm mới được biết tin Mẹ tôi đã qua đời. Lòng tôi đau đớn, thân xác rã rời tiều tụy, tôi không ăn uống được gì trong suốt hơn 10 ngày, khi ra tòa Phúc thẩm tôi như người không hồn, vô định.

Bà Nga không nhận tội vì đâu có tội chi mà phải nhận, đó cũng là lẽ thường tình. Nhưng bà Nga lại phải nhận những đòn đánh đầy mưu mô xảo quyệt của hệ thống nhà tù cộng sản. Thể tất, việc bà Nga sẽ bị nhận một mức án cao đầy bất công trong khung hình phạt là điều dễ hiểu khi đối mặt với viện kiểm soát và tòa án nơi công đường.

Chúng tôi có tội gì? Một câu hỏi thường trực mà khiến an ninh cũng bối rối. Khi nào các vị chứng minh chúng tôi buôn gian bán lận, bán nước cầu vinh, buôn hàng quốc cấm, giết người cướp của, làm trái luân thường đạo lý đó mới là sự tội. Chúng tôi là những công dân yêu nước, dấn thân, ghé vai để gánh vác giang sơn này, chúng tôi chống đỡ các trụ cột mục ruỗng trong ngôi nhà Việt Nam, cớ sao cộng sản lại quy chụp, bắt bớ và cầm tù?

Bà Nga đang làm điều đó, và bà Nga đáng được tổ quốc, dân tộc này vinh danh và ghi ơn.

17.6.2017

L.S.

Tác gải gửi BVN